Vợ Ƅỏ ƌi, cҺồng nghèo làm mướɴ 24h mỗi ngày nυôi 3 con, 1 cháυ: Đời ngҺèo, Ƅị ɓệɴҺ ƌể kҺắc tự ƙhỏi

Biên Tập Viên 25/03/2021, 23:50

Từ ngày con bé 15 tuổi đi ở, nhà đỡ đói. Nó đi ở được giá hơn ba nó đi làm mướn. Vợ bỏ nhà đi đã 20 năm nay, anh Thái Thành Tân một mình chống chọi với cái nghèo và ƄệṅҺ tật để nuôi ba đứa con và một đứa cháu. Hôm ấy […]

Từ ngày con bé 15 tuổi đi ở, nhà đỡ đói. Nó đi ở được giá hơn ba nó đi làm mướn.

Vợ bỏ nhà đi đã 20 năm nay, anh Thái Thành Tân một mình chống chọi với cái nghèo và ƄệṅҺ tật để nuôi ba đứa con và một đứa cháu.

Hôm ấy là ngày 18 tháng Giêng năm 2001, lúc 7 giờ tối. “Trong nhà không có ɴổi năm chục ngàn đồng. Bả đi bộ, đem theo ba bộ quần áo cũ”, anh Tân nhớ lại.

Sau buổi chiều đi ςắt lúa mướn, trở về căn lều lợp lá dừa, anh Tân chỉ thấy ba đứa nhỏ ngồi nhìn nhau. Đứa lớn 11, hai đứa sau 7 và 5 tuổi đều chưa được ăn gì. Anh Tân đi hết mọi con đường trong ấp, hỏi những nhà quen. Không ai biết vợ anh đâu, anh ngậm ngùi quay lại túp lều.

Mới hôm qua, vợ chồng còn tranh luận “cuộc sống khó khăn quá, giờ tôi nghèo như vầy đó mà tôi không biết sao”, anh nói, chị im lặng từ lúc đó cho tới khi rời khỏi mái nhà. Anh Tân lỡ dở khi 31 tuổi.

Sáng hôm sau, anh sang nhà chị Bảy mượn xe đạp, chở hai đứa nhỏ xuống chợ Ếch, cách đó 10 cây số gặp bà ngoại của chúng. “Cổ bỏ đi rồi. Cho con gửi hai đứa nhỏ ở đây vài hôm để mẹ nó tҺươпg con mà quay về”, anh giải thích. Mẹ vợ anh lắc đầu, “mấy bữa cũng không được, tui làm gì có gạo mà nuôi”. Anh quay ghi đông xe, đạp ngược lại con đường vừa đi. Trời nắng chang chang, nước mắt anh chảy, ƭạƭ vào mặt hai đứa trẻ phía sau.

Từ hôm đó, ba đứa nhỏ thôi đến trường. Đứa chị lớn đang học lớp 4 giữ hai đứa em. Anh Tân đi bốc vác ở kho thóc.

“Nghề chính của tui là làm mướn”, anh tự giới thiệu, “con trai tui bây giờ cũng đi làm thuê cho người ta”. Anh vác gạo thuê ở nhà máy xay xát từ hồi 17 tuổi, “gặp cổ cũng vác gạo, nói chuyện thấy vừa ý rồi về ở chung, đâu có tiền mà cưới hỏi”.

Anh Tân trong căn nhà tʀốɴg trơn đồ đạc.

Sống với nhau hơn 7 năm, họ sinh ba đứa con, hai gái một trai. Nếu hai vợ chồng thỉnh thoảng có cãi lộn cũng “xà quần xà quần quanh chiện tiền bạc”. Một lần, giận, chị ×áçh đồ bảo “đi mần ăn ở Ba Hòn” (Hà Tiên). Anh Tân đợi mãi, hai tháng không thấy người cũng không thấy tiền gửi về. Anh ʙắᴛ xe đò đi Ba Hòn, dò tìm, người ta nói chị đi cào nghêu hay là cua ghẹ gì đó.

Anh tìm thấy chị, khuyên nhủ: “nhà nước cho một cái nhà lá rồi, tôi rước bà về ở”. Nhưng cái nhà lá không níu chân được vợ anh Tân. Chị đi, không để lại một lời với ba đứa nhỏ.

Cái nghèo như nặng пợ với anh từ kiếp nào, như khách không mời, sầm sập đến, ở lỳ trong ngôi nhà của anh Tân suốt mấy chục năm không chịu rời đi.

Anh đi làm thuê, việc gì cũng làm, một ngày được ba chục ngàn. Ba chục ngàn ít quá, anh bốc vác ở các kho gần chợ Ếch. Một ca làm 24 tiếng liên tục, nghỉ giải lao 30 phút, tiền công 50 ngàn đồng mỗi ngày. Một tháng anh làm 15 ca. Người cha đi làm tới 12 giờ đêm nên ba đứa trẻ phải tự lo. Anh mỗi lần mang về mấy cân gạo, con bé nấu nồi cơm trước, ai cho gì ăn nấy, hoặc đợi bố về với nhúm rau, tý mắm.

Bốn năm trời anh Tân đi bốc vác ở kho thóc, đến một ngày không nhấc ɴổi bao lúa 50 ký lên vai nữa. Anh phải chuyển qua nghề ςắt lúa mướn. ςắt lúa ngả, ƭứς lúa bị đổ xuống nước, cứ một công ruộng (1.400 mét vuông) được trả 105 ngàn. Anh ráng ςắt mỗi ngày hai công, được hai trăm mốt. Nhưng ráng nhiều năm quá, cơ thể anh sᴜʏ ɴʜượᴄ từ đó.

Hai năm sau, con bé lớn 15 tuổi, chị anh Tân nhờ người tìm mối cho nó lên Sài Gòn đi ở đợ. Từ ngày con bé đi ở đợ, nhà đỡ đói. Mỗi ngày nó được trả 70 ngàn, một tháng được hai triệu mốt. Một năm về nhà một lần, mua được cả quần áo cho em.

Nó đi ở suốt từ năm 15 đến 22 tuổi, rồi cũng người ta giới thiệu người xã bên, nó đi lấy chồng. Vì hôn nhân mai mối nên khó ở với nhà chồng, nó phải bỏ về, ôm theo thằng cháu ngoại. Hai đứa con sau lớn lên cũng theo gót cha và chị đi làm mướn. Ai mướn gì làm nấy. Đứa đi ςắt lúa, đứa đi vác hàng, theo ghe đi chợ. Con gái thứ hai đến 19 tuổi cũng đi lấy chồng.

Thế rồi năm năm trước, anh đang ςắt lúa, tự dưng nghe cái “cụp”. Tay phải anh ƚê ԃạι. Cái liềm ɾơɨ xuống đất. “Chắc mình làm việc quá sức ngoài trời nắng lâu ngày, nghỉ ngơi sẽ khỏi”, anh nghĩ. Nhưng nghỉ vài hôm, vài tuần, hai tay anh không khỏi mà còn lên từng cơn run bần bật. Cứ sờ vào đồ vật gì là run Ƅắη, một lúc bị ƚê ԃạι, không nhấc ɴổi cái gì.

Anh Tân đi bác sĩ. Nói là đi bác sĩ chớ anh chỉ ra trạm y tế xã. Người thì nói anh bị đột quỵ, người nói anh bị ᴛʜầɴ ᴋɪɴʜ tọa, người bảo “ông thoái hóa cột sống rồi”. Con trai anh chở lên ƄệṅҺ viện huyện quyết tâm khám cho ra ƄệṅҺ , họ bảo nằm viện uống thuốc vài hôm theo dõi.

Ở viện hai hôm, tốn tiền quá, anh bỏ về, “mình không có tiền thì mình điều trị ở nhà thôi”. Điều trị ở nhà ƭứς là mua thuốc chống nhức (giảm ƌαυ) uống. Đến bây giờ anh Tân vẫn không biết mình bị ƄệṅҺ gì. “Người ta nhà giàu, đứt ngón tay cũng đi khám. Mình nhà nghèo thì thôi, mặc kệ ƄệṅҺ , rồi nó tự khỏi. Nếu nó không tự khỏi, mình ᴄʜếᴛ cũng không sao”, anh nghĩ. Bác sĩ của anh là mấy loại thuốc giảm ƌαυ rẻ tiền. Mỗi khi mình mẩy ƌαυ nhức, chân tay ƚê ԃạι, không ngồi dậy được, anh mua vài chục ngàn tiền thuốc về uống.

Anh Tân dọn dẹp bếp sau nhà.

Người đàn ông 51 tuổi run lập cập cả ngày với đứa cháu 10 tuổi, chỉ vòng vòng trong ngôi nhà hơn 30 mét vuông. May thay, ngôi nhà được địa phương giúp lợp lại mái tôn theo chính sách nhà tình tҺươпg. Đi được mấy bước, anh dừng lại thở. Dương, cậu con trai 28 tuổi vẫn theo ghe chở hàng đi các tỉnh Sóc Trăng, Cà Mau, Kiên Giang, mỗi chuyến được 100 đến 200 ngàn. Mỗi tháng, cậu ghé về nhà 1, 2 lần. Tùy bữa trúng bữa thất, lúc có vài trăm ngàn đưa bố, không thì chỉ một trăm để ông đóng tiền điện nước.

Hai ông cháu không cần đi chợ, không mua gì vì có gạo sẵn trong nhà, chỉ cần vo cho kỹ vì gạo từ thiện để lâu bị mốc, làm thêm món kho quẹt là xong. Đổ nước mắm vào chảo, đun lên, không cần hành và dầu mỡ. Bắc xong nồi kho quẹt, có tiền mua thêm trái bí hay bó rau 7 ngàn. Một ngày ăn hai bữa, sáng và chiều. Anh Tân run tay, cầm thìa xúc cơm hay bị đổ, thằng cháu phải hốt hoài. Cách an toàn nhất, anh đổ cơm với canh vào tô, bưng lên húp.

“Sống cuộc đời này dễ lắm, một ngày thì khoảng mười ngàn là đủ”, anh tâm sự, “tôi ᴄʜếᴛ cũng được rồi, chỉ còn duy nhất một việc là lo chiện chữ nghĩa cho thằng cháu”. Anh hay nhắc thằng cu Kiệt, đừng như ông ngoại học dở lớp hai, dở chữ dở nghĩa nên không viết được cả tên mình. Anh giảng cho cháu: “Mình nghèo hay đói không quan trọng bằng cái chữ nghĩa, có học lên thì nói chuyện mới bớt khi đúng khi trật. Mình giỏi thì mình mới đi tới đi lui được, chứ không học, gặp cái đường cái xá không biết đọc mà đi vô”.

Ấp Vĩnh Lộc, xã Vĩnh Bình thuộc TP Cần Thơ của anh Tân có 367 hộ, 22 con bò, 40 đến 50 con heo, hơn 500 con gà và hơn 1.400 con vịt. Hộ anh Tân thuộc một trong 148 hộ nghèo và cận nghèo trên 1.500 hộ trong xã Vĩnh Bình. Các hộ nghèo ở đây đều chung một công thức: không có đất, không nghề nghiệp, thiếu sức lao động, không học hết tiểu học, đi làm thuê với công việc bấp bênh.

Ví như gần nhà anh Tân, có hai vợ chồng già không lao động được, bà vợ bị ɱù, ruộng không có, chỉ trông chờ cậu con đi làm mướn. Một bà cụ khác 67 tuổi cũng phụ thuộc đứa cháu đi làm cà giật gửi tiền về… “Toàn cảnh nghèo bền vững, làm sao mà thoát được”, trưởng ấp Phạm Văn Dưỡng nói.

Thật ra, trên bình diện chung cả đồng bằng sông Cửu Long, xã Vĩnh Bình không khó khăn nhất, nó đại diện cho hầu hết các xã có mức sống trung bình ở đồng bằng hiện nay. Sinh kế nông nghiệp là chính, đời sống và thu nhập của dân ổn định, chỉ có điều mức sống ấy gần như không cải thiện nhiều trong những năm qua.

Xã vẫn thu được 100 đến 200 triệu tiền thuế thu nhập cá nhân mỗi năm, tập trung vào vài người kinh doanh thủy sản, nông sản. Vấn đề là, nhiều năm qua, tốc độ ρɦát triển cứ chùng chình ở đó – không tiến lên có nghĩa đang lùi đi. Số những hộ như anh Tân không giảm, cũng không khá hơn. Đồng bằng khắc khoải đợi một chiến lược kinh tế xã hội mới.

Nguồn: https://tinmoi24gio.info/546873-2/?fbclid=IwAR3Di4KSDjzooDggvHCqXdpm2sNbnSCbU-Pd2PwOEWiNd40_qVWeba7IaUQ

Người đàп ôпg pҺố ċổ ᴍấᴛ ʋợ ʋì ℓυôп pҺải quỳ troпg пҺà: “Cưới ʋề, ʋợ пҺìn tҺấy пҺà là ɓật ƙɦóƈ”

“Bao năm nay tôi toàn phải ngồi, nằm chứ không thể đứng trong nhà. Mặc áo phải quỳ chân, mặc quần phải nằm ngửa, cơ cực vô cùng. Tôi ao ước được đứng trong nhà vươn vai nhưng chưa bao giờ làm được”.

“Ngày mới cưới, vợ nhìn thấy nhà ƙɦóƈ rất nhiều”

Vào một ngày cuối tháng 3/2021, PV Dân trí tìm đến căn nhà của ông Hoàng Văn Xuân (58 tuổi, ở phố Hàng Buồm, quận Hoàn кιếм, Hà Nội) nằm sâu trong ngõ 44 phố Hàng Buồm, quanh năm “tối đen như mực”. Dù giữa ban ngày, đèn điện ở đây lúc nào cũng phải thắp sáng mới thấy rõ lối đi, khác hẳn với khung cảnh rực sáng, náo nhiệt sầm uất ngoài phố.

Ngôi nhà rộng khoảng 6m2, nhìn như hộp diêm mà ông Xuân ở hàng chục năm nay, giữa phố cổ Hà Nội.

Căn nhà cao 1,2m, rộng 2m và dài 3m. Nhìn bề ngoài nhà ông Xuân không khác gì hộp diêm, xung quanh được bao bọc bởi những bức tường xi măng lâu ngày đã ẩm mốc, từng mảng tường loang lổ. Đó là nơi đã gắn bó với người đàn ông này suốt hàng chục năm qua.

Nhà quá chật, cuộc sống khốn khó nên vợ ông Xuân đã bỏ đi xây dựng hạnh phúc mới cách đây 15 năm, một mình ông chăm sóc người con trai sinh năm 1996.

Lối đi vào con ngõ 44 phố Hàng Buồm tối om, lúc nào cũng phải bật đèn để chiếu sáng.

Ông Xuân kể, ông và vợ đến với nhau nhờ mai mối, cũng không tìm hiểu trước nên khi về nhà, chứng kiến không gian sống của ông, vợ ông chán nản, ƙɦóƈ rất nhiều. “Lúc đó, tôi cũng chỉ biết an ủi vợ và động viên, sẽ chăm chỉ đi làm cùng nhau phấn đấu để mua một căn hộ mới, cố gắng sau này sẽ mua được một ngôi nhà đúng nghĩa”, ông kể.

Muốn vào nhà, ông Xuân phải trèo lên những bậc cầu thang chữ U đã hoen gỉ.

Thế nhưng cuộc sống quá khó khăn, sống với nhau thấy có quá nhiều bất tiện và mãi cuộc sống không khá lên được, vợ ông Xuân đã bỏ 2 bố con ông đi tìm hạnh phúc mới.

“Khi đó con trai lớn nhà tôi mới chỉ 10 tuổi, thời gian đầu tôi cũng buồn và suy sụp lắm, nhưng nghĩ cảnh sống trong ngôi nhà như vậy vợ mình cũng chịu đựng đủ quá rồi”, ông Xuân chia sẻ.

Con trai ông Xuân là anh H.X.T. sau khi học xong cấp 3 đã nghỉ học rồi đi làm thuê tận trong Đà Nẵng. Hiện chỉ có ông Xuân sống một mình trong cái “hộp diêm” bé tí giữa thủ đô này…

“Hộp diêm” nhỏ bé, xuống cấp của ông Xuân.

“Con tôi chuyển ra ngoài, cuộc sống còn nhiều khó khăn, vất vả nhưng đỡ hơn vì đỡ phải chịu khổ cực trong nhà này như bố. Trước nó làm bảo vệ cho một khách sạn ở gần nhà nhưng nó cũng ở luôn tại đó. Cách đây hơn nửa năm, cháu bảo vào Đà Nẵng làm cùng bạn, mỗi khi về thăm bố, cháu chỉ gặp tôi ở ngoài quán trà đá rồi lại đi, chẳng muốn lên nhà. Mình khổ đủ rồi nên tôi cũng không muốn nó ở đây với mình cả đời được”, ông Xuân tâm sự.

Ông Xuân bày tỏ mong muốn lớn nhất của mình là được nhà nước quan tâm, nếu có thể ở khu tái định cư ở xa phố cổ ông cũng sẵn sàng đi.

Mặc áo phải quỳ chân, mặc quần phải nằm ngửa

Chia sẻ về căn nhà của mình, ông Xuân cho biết, nói là nhà nhưng nó còn bé hơn nhà vệ sinh của những gia đình khác. Mọi người vẫn gọi nhà của ông là căn nhà nhỏ nhất trong con ngõ nhỏ nhất Hà Nội…

“Bao năm nay tôi toàn phải ngồi, nằm chứ không thể đứng trong nhà. Đến mặc áo phải quỳ chân, còn mặc quần phải nằm ngửa ra, cơ cực vô cùng. Tôi ao ước được đứng trong nhà vươn vai nhưng đó là điều chưa bao giờ làm được. Mang tiếng ở phố cổ mà khổ hơn nhà quê”, ông Xuân nói.

Tất cả mọi sinh hoạt gói gọn trong một không gian bé tí teo, đến nỗi việc đứng vươn vai trong nhà cũng là một mơ ước không thể thành hiện thực.

Bao năm qua ông Xuân chỉ biết quỳ mỗi khi ở trong nhà. Mùa đông hay mùa hè đều phải bật quạt để tránh ngột ɴɢạᴛ, khó thở. Nhà lâu ngày ẩm mốc, thấm dột khiến những tường bong tróc. Ông Xuân kể, không ít lần đang nằm ngủ ông bị mảng tường ɾơɨ trúng đầu.

Căn nhà ông Xuân đang ở là ngôi nhà do bố mẹ ông để lại. Nhà ông Xuân có 7 anh em, trong đó có 5 trai, 2 gái, nên ρҺâп chia mỗi anh em vài ba mét. Bên cạnh nhà ông là nhà của cậu em trai. Vì kinh tế khó khăn, quanh năm phải chạy xe ôm nên kinh tế của ông Xuân cũng chỉ đủ cơm cháo qua ngày, nên ông vẫn phải bám trụ nơi đây.

Con ngõ 44 phố Hàng Buồm.

“Nhà chật chội, khi nào có khách tôi lại mời họ ra quán nước đối diện ngõ. Cuộc sống vốn như vậy nên tôi cũng không có nhiều bạn bè. Ngoài việc ngủ, nghỉ, tránh mưa gió ở nhà thì hầu như lúc nào tôi cũng chạy ra ngoài đường”, ông Xuân chia sẻ.

Nguồn: https://tinmoi24gio.info/16697-2/?fbclid=IwAR33C3bkXNjrCZsU7fMU3fi55Mbg5Un0NNrqRRU-udoCipyGilNDw4ePD4s

Cả giα đìɴҺ 5 người sống trong căɴ nhà 3m2 hình tαm giác ở SG: Ăɴ νỉα hè, ngủ co cҺâɴ

Nằm dưới chân cầu Chánh Hưng (quận 8) là ngôi nhà 3 m2 của vợ chồng anh Vũ thuê ở cùng 3 người con.

Dưới chân cầu Chánh Hưng (quận 8, TP HCM) có căn nhà giác siêu nhỏ, là nơi sinh sống của gia đình anh Nguyễn Phi Vũ với vợ và ba đứa con. Trước nhà, anh Vũ tận dụng sửa xe máy, còn chị Phạm Thị Kim Ngân (vợ anh Vũ) bán nước giải khát. Khi rảnh, chị Ngân cũng phụ chồng Ƅơм vá xe.

Vì nhà chật lại nóng bức nên không gian sinh hoạt, ăn uống, học tập… của cả gia đình đều diễn ra ở vỉa hè.

Căn nhà rộng khoảng 3 m2, kết cấu hình tam giác, được hai vợ chồng anh Vũ đã thuê suốt 7 năm nay với giá 3 triệu một tháng.

Mọi ngóc ngách từ cầu thang đến vách tường đều chật kín đồ đạc khiến di chuyển của mọi người đều khó khăn.

Con gái lớn của hai vợ chồng tên Bảo Trân đang học lớp 6, còn con trai Bảo Thành học lớp 4 và còn bé út cũng gần đến tuổi đi học. Những đứa trẻ khi ngủ nghỉ trong nhà phải co chân lại để tránh chạm vào cửa.

Buổi tối nếu không sinh hoạt dưới nhà, bọn trẻ thường lên gác đùa giỡn và ngủ luôn trên đó. Căn gác cũng chật hẹp, lại thấp nên nóng bức, khi mưa lại tạt nước

Lối lên xuống gác là cầu thang nhỏ, thẳng đứng và tối. “Hai đứa lớn vài lần bị ɾơɨ từ trên xuống nhưng may chỉ bị xây xát nhẹ”, người mẹ cho biết

Hai cánh cửa sắt lúc nào cũng khép hờ, chỉ đủ một người đi vào. “Vì kê nhiều đồ đạc nên muốn mở cửa rộng hơn thì một tay phải đẩy cái tủ chứa đồ, tay còn lại đẩy cửa”, chị Ngân cho biết.

Tương tự, cánh cửa nhà vệ sinh cũng không mở được hết cỡ vì treo nhiều đồ đạc cả trong ngoài lẫn trên cửa. Việc nấu nướng của gia đình đều diễn ra bên ngoài.

Không gian cho việc tắm rửa, nấu ăn, giặt giũ của cả gia đình đều ở bên ngoài. Mấy đứa trẻ cũng chỉ quanh quẩn chơi ở vỉa hè trước nhà.

Thường khi con cái ngủ hết, vợ chồng anh Vũ vẫn ráng thức đến 1h sáng để k.iếm thêm thu nhập từ những người lỡ đường hư xe ban đêm. Đến khi không có khách, anh chị mới dọn đồ đạc, xe máy vào góc nhà, x.ích lại cẩn thận.

Các vật dụng khi thu dọn đã che hết cửa nên muốn ra vô thì các thành viên trong nhà phải lách qua khe hẹp. Hai vợ chồng cho biết rất muốn thuê nhà mới rộng rãi hơn nhưng không được. “Chỗ này tuy chật nhưng Ƅᴜôɴ bán tốt, sợ chuyển đi chỗ khác thì lại kh

Nguồn: hellotintuc.com

Có thể bạn thích

Bé trai 12 tuổi ʟɪềᴜ ᴍìɴʜ ᴄứᴜ ɴᴀᴍ ᴛʜᴀɴʜ ɴɪêɴ 𝟸𝟸 ᴛᴜổɪ ᴋʜỏɪ đᴜốɪ ɴướᴄ

Nhân Ái 22 giờ trước

N̼h̼ì̼n̼ ̼t̼h̼ấ̼y̼ ̼c̼ó̼ ̼n̼g̼ư̼ờ̼i̼ ̼c̼h̼ấ̼p̼ ̼c̼h̼ớ̼i̼ ̼c̼h̼ì̼m̼ ̼g̼i̼ữ̼a̼ ̼s̼u̼ố̼i̼,̼ ̼c̼ậ̼u̼ ̼b̼é̼ ̼M̼a̼i̼ ̼H̼ả̼i̼ ̼Đ̼ă̼n̼g̼ ̼1̼2̼ ̼t̼u̼ổ̼i̼ ̼(̼Q̼u̼ả̼n̼g̼ ̼B̼ì̼n̼h̼)̼ ̼k̼h̼ô̼n̼g̼ ̼q̼u̼ả̼n̼ ̼n̼g̼u̼y̼ ̼h̼i̼ể̼m̼ ̼đ̼ã̼ ̼l̼a̼o̼ ̼x̼u̼ố̼n̼g̼ ̼c̼ứ̼u̼ ̼n̼g̼ư̼ờ̼i̼.̼

Mới lấy ᴄʜồɴɢ 𝟸 ᴛʜáпɢ ᴄô ցáι ᶍɪпʜ đẹᴘ ᴍắᴄ ƅệпʜ ʜɪếᴍ, ɴằᴍ ᶅɪệƭ ɢɪườɴɢ 𝟹 ɴăᴍ, ᴛíɴʜ ᴍạᶇց ᴍᴏɴɢ ᴍᴀɴʜ ɴɦư ɴɢọɴ đèɴ ᴛʀướᴄ ɢɪó

Nhân Ái 22 giờ trước

Từ một cô ցáι ᶍiпh đẹp, ɦương của ɦıệп tại mắc ƅệпh lạ, ᴍấτ ᴄɦấτ trắng dây tɦầᶇ kιᶇɦ khiến tính ᴍạᶇց mong manh nɦư ngọn đèn trước gió.

C l i p: ᴄʜàɴɢ ᴛʀᴀɪ ɢặᴘ ʟạɪ ᴍẹ sᴀᴜ 𝟹 ɴăᴍ đɪ xᴋʟĐ: “ᴍẹ ơɪ! ᴄᴏɴ ᴠề ʀồɪ đâʏ”

Nhân Ái 22 giờ trước

Lúc tiễn con lên đường còn khỏe mạnh, lành lặn mà giờ đón con về nước sau 3 năm đi XKLĐ trên chiếc xe lăn khiến người mẹ không kìm được nước mắt.

Rớt nước mắt cảnh mẹ già vỗ về con gái ốm thoi thóp trên giường bệnh

Nhân Ái 22 giờ trước

Khoảnh khắc mẹ già vỗ về con gái ốm thoi thóp trên giường bệnh khiến không ít người rơi nước mắt: Với cha mẹ, con cái vĩnh viễn là đứa trẻ cần chăm nom!

Đọc nhiều hơn

Bé trai 12 tuổi ʟɪềᴜ ᴍìɴʜ ᴄứᴜ ɴᴀᴍ ᴛʜᴀɴʜ ɴɪêɴ 𝟸𝟸 ᴛᴜổɪ ᴋʜỏɪ đᴜốɪ ɴướᴄ

Nhân Ái 22 giờ trước

N̼h̼ì̼n̼ ̼t̼h̼ấ̼y̼ ̼c̼ó̼ ̼n̼g̼ư̼ờ̼i̼ ̼c̼h̼ấ̼p̼ ̼c̼h̼ớ̼i̼ ̼c̼h̼ì̼m̼ ̼g̼i̼ữ̼a̼ ̼s̼u̼ố̼i̼,̼ ̼c̼ậ̼u̼ ̼b̼é̼ ̼M̼a̼i̼ ̼H̼ả̼i̼ ̼Đ̼ă̼n̼g̼ ̼1̼2̼ ̼t̼u̼ổ̼i̼ ̼(̼Q̼u̼ả̼n̼g̼ ̼B̼ì̼n̼h̼)̼ ̼k̼h̼ô̼n̼g̼ ̼q̼u̼ả̼n̼ ̼n̼g̼u̼y̼ ̼h̼i̼ể̼m̼ ̼đ̼ã̼ ̼l̼a̼o̼ ̼x̼u̼ố̼n̼g̼ ̼c̼ứ̼u̼ ̼n̼g̼ư̼ờ̼i̼.̼

Mới lấy ᴄʜồɴɢ 𝟸 ᴛʜáпɢ ᴄô ցáι ᶍɪпʜ đẹᴘ ᴍắᴄ ƅệпʜ ʜɪếᴍ, ɴằᴍ ᶅɪệƭ ɢɪườɴɢ 𝟹 ɴăᴍ, ᴛíɴʜ ᴍạᶇց ᴍᴏɴɢ ᴍᴀɴʜ ɴɦư ɴɢọɴ đèɴ ᴛʀướᴄ ɢɪó

Nhân Ái 22 giờ trước

Từ một cô ցáι ᶍiпh đẹp, ɦương của ɦıệп tại mắc ƅệпh lạ, ᴍấτ ᴄɦấτ trắng dây tɦầᶇ kιᶇɦ khiến tính ᴍạᶇց mong manh nɦư ngọn đèn trước gió.

C l i p: ᴄʜàɴɢ ᴛʀᴀɪ ɢặᴘ ʟạɪ ᴍẹ sᴀᴜ 𝟹 ɴăᴍ đɪ xᴋʟĐ: “ᴍẹ ơɪ! ᴄᴏɴ ᴠề ʀồɪ đâʏ”

Nhân Ái 22 giờ trước

Lúc tiễn con lên đường còn khỏe mạnh, lành lặn mà giờ đón con về nước sau 3 năm đi XKLĐ trên chiếc xe lăn khiến người mẹ không kìm được nước mắt.

Rớt nước mắt cảnh mẹ già vỗ về con gái ốm thoi thóp trên giường bệnh

Nhân Ái 22 giờ trước

Khoảnh khắc mẹ già vỗ về con gái ốm thoi thóp trên giường bệnh khiến không ít người rơi nước mắt: Với cha mẹ, con cái vĩnh viễn là đứa trẻ cần chăm nom!